|
Tiếp theo Lặng lẽ rừng mai (tập truyện ngắn), Thị trấn có tháp đồng hồ, Những bước chậm của thời gian, Gối đầu trên mây (tập tạp văn); Sự trở lại của vết xước… Chàng trẻ măng ở phố treo đầu là tập truyện ngắn hay đánh dấu sự trở lại của nhà báo, nhà văn Trần Nhã Thuỵ.
Trở lại với lối viết quen thuộc, trở lại với cái nhìn riêng xót xa về thân phận con người và trở lại với sự hoá thân tài tình của anh vào các nhân vật. Với Chàng trai trẻ ở phố treo đầu, nhà văn đã hoá thân len lỏi vào từng góc phố, hoá thân vào một chàng trai trẻ làm nghề giữ xe, một cô gái phục vụ trên tàu nhà hàng, một anh chàng bán mía, một anh thợ nhà in chạy xe ôm… có lẽ vai nào Trần Nhã Thuỵ cũng nhập vai thành công. Những nhân vật trong tập truyện của anh không đại diện cho một lớp hay một khuynh hướng nào mà hầu như họ là những thân phận nghèo… nhà văn đã đưa họ sống như đang diễn ra, không biết ngày mai thế nào, ngày mốt ra sao, ngày kia về đâu?...
Thời gian qua, cây bút Quảng Ngãi này cặm cụi viết với tinh thần "sục" vào cuộc sống ở những góc rất đời. Chàng trẻ măng ở phố treo đầu, tác giả đã lấy cảm hứng từ cuộc sống nội tại, dẫn bạn đọc thâm nhập vào thế giới bình dị, thế giới của đời thường, thế giới mà những quán rượu bình dân với cái tên gắn liền bởi những câu Slogan ngộ nghĩnh “tự tạo” như: Dê núi, Dê lang thang, Treo đầu dê bán thịt dê… có gì đó như sự mỉa mai, sự xúc phạm từ nhiều phía… hay cũng có thể là những sự tò mò, sự tình cờ ngẫu nhiên nào đấy nhằm kích thích người ta tìm đến với những cái hay, những cái ngộ nghĩnh của mình…
Tập sách gợi mở nhiều vấn đề khiến người ta muốn suy nghĩ. Gấp tập sách, đọng lại nỗi buồn nhiều hơn niềm vui. Nhiều câu hỏi xót xa cứ đặt ra trong người đọc như: Con người sao mà cô đơn quá, trong cuộc sống còn nhiều bóng tối... Thế nhưng, nỗi buồn ấy không làm người ta thất vọng, bởi ngôn từ của Trần Nhã Thuỵ trong tập sách có lẽ giống như “lời mách bệnh” của một xã hội đang cần được bốc toa cho thuốc.
Một nhà báo, nhà văn luôn biết quý trọng mỗi con người bình thường trong cuộc sống, nhìn vào đấy tác giả có thể “rút tỉa” ra những chi tiết rất đắt mà không một nhà văn nào tự phịa ra được… cũng chính vì thế mà truyện ngắn của Trần Nhã Thuỵ bao giờ cũng nhẹ nhàng, nhưng lại khiến người ta phải suy nghĩ và đôi khi cảm thấy nhói đau, cay mắt!
|