--------------------*************-------------------
Chuyện về các cô thiếu nữ luôn là một câu chuyện đa cảm xúc. Bởi có gì hay xao xuyến và dễ tổn thương như trái tim? Có gì thiếu tự chủ và luôn bướng bỉnh như tuổi trẻ? Tell me I’m OK Really là đoản khúc nhấn nhá những khoảnh khắc xao xuyến, tổn thương, thiếu tự chủ và bướng bỉnh ấy của một nữ sinh trung học.
Ở tuổi 15, Georgie nghĩ cuộc sống thích hợp với bản thân là đi chơi, giao lưu kết bạn và tranh cãi với cha mẹ về giờ giấc được ra ngoài buổi tối, nhưng thực tế, cô rơi vào một tình cảnh mà cô tự đánh giá là do Chúa đã ruồng bỏ mình: phải nấu nướng, lau dọn, giặt giũ, phục vụ người cha nhu nhược và thăm nom người mẹ đang trị liệu tâm lý ở bệnh viện tâm thần. Nhưng điều Georgie lo lắng nhất không dừng ở đó, cô sợ chứng loạn trí từ mẹ sẽ di truyền sang mình, sợ bản thân trở thành một kẻ điên khùng trong mắt xã hội nên giấu biệt mọi chuyện về gia đình, về bệnh tật của mẹ với ngay cả người bạn thân nhất, để rồi rơi vào tình trạng lo ngay ngáy mọi lúc mọi nơi. Những giấc mơ thiếu nữ vụn vỡ cộng thêm áp lực từ học tập khởi đầu cho một loạt hành động thiếu kiểm soát của Georgie. Đang đi ngoài đường, cô bỗng thất thần ngồi phệt xuống đất. Vào trạm điện thoại công cộng, cô cầm ống nghe đập như điên lên bàn quay số. Đỉnh điểm của sự việc là trên lớp, khi thầy giáo yêu cầu Georgie trả lời bài học, cô đã xé toạc quyển sách giáo khoa và hất tung lên trước mặt thầy.
Cuộc sống vốn nhiều trái ngang rắc rối, ai trong đời rồi cũng gặp những vấn đề dù ít dù nhiều, nhưng cách giải quyết tích cực hay tiêu cực lại phụ thuộc vào duy nhất một yếu tố: đó là thái độ ứng xử trước tình huống. Georgie đã phản ứng như phần lớn các cô thiếu nữ ở cùng hoàn cảnh: quan tâm đến thể diện hơn thực chất, lo lắng cho sự xôn xao dư luận hơn là sự an tĩnh của lòng mình. Kết quả là cô trở thành một kẻ dối quanh, dối thầy, dối bạn, dối trá hết thảy những ai cô gặp. Đồng thời với khi rút mình vào vỏ ốc, cô lại tủi thân vì không người sẻ chia tâm sự. Của đáng tội, Georgie cũng khó lòng lựa chọn một cách xử sự nào tích cực hơn khi cha cô là một người hoàn toàn yếu đuối, không dám đối mặt với khó khăn, anh trai trốn tránh trách nhiệm, còn người mẹ tài năng mà cô cảm phục thì luôn tỏ vẻ lạnh lùng xa lánh con gái. Georgie lớn lên với mặc cảm của một đứa trẻ bị bỏ rơi, quạnh hiu đơn độc ngay giữa vòng tay gia đình. Thậm chí cả cô bạn thân Amber cũng luôn bận tâm đến việc làm dáng, quyến rũ bọn con trai hơn là những bất ổn hiện hữu của đời sống.
Georgie ngày một chìm sâu vào căng thẳng và sầu bi. Giữa lúc ấy, Chúa trời mà Georgie vẫn oán hận đã gửi xuống cho cô một bà tiên dưới hình hài bà Flavia béo tốt và lập dị. Bà mang đến cho Georgie nhiều cảm nhận mà cô chưa từng nếm trải. Điều đầu tiên cô học được từ bà chính là sự nhìn nhận lại cuộc sống. Nhờ đó, cô hiểu ra thế giới xung quanh không phải chỉ trải toàn hoa hồng, nhưng cũng không phải chỉ lấp đầy sỏi đá. Bà Flavia xuất hiện, là để hé cho Georgie thấy những mặt tốt đẹp quanh cô, chẳng hạn cha cô yếu đuối nhưng hiền lành, mẹ cô bề ngoài lạnh lẽo nhưng lòng nặng thương yêu, ngay cả cô bạn Amber, tuy có hơi phù hoa nhưng rất đỗi tình cảm… nếu chỉ chăm chăm đi tìm sự hoàn hảo, sự thoả mãn tuyệt đối thì không bao giờ tìm thấy. Điều thứ hai Georgie học được chính là cách tận hưởng cuộc sống. Cô bé còn đang tuổi teen nhưng chưa từng vui chơi hồn nhiên với bạn bè, lúc nào cũng bận tâm ganh đua những thứ hào nhoáng bề ngoài. Sinh nhật lần thứ 16 cô định tổ chức thật sang trọng, lộng lẫy, nhưng cốt để phô trương với đám con gái cùng lớp chứ không phải vì mong muốn được đón một tuổi mới đầy lạc quan bên cạnh bạn bè thân thiết. Georgie xinh xắn nhưng chưa từng có bạn trai, bởi cô luôn cảnh giác khép kín với người khác phái. Bà Flavia bèn dạy cô cách sống cho thoải mái và cách thực hiện những điều mình thích. Tuổi trẻ tràn đầy hấp lực và sức mạnh, không cần phải cố bóp méo tâm hồn hay bản tính mình cho vừa với thế giới, hãy sống hồn nhiên, vui vẻ và cứ để thế giới xung quanh tự điều chỉnh cho vừa với mình.
Khi Georgie bắt đầu biết khắc phục nghịch cảnh và sống một cách nhẹ nhõm hơn thì thử thách thứ hai – thử thách về tình cảm - lại xuất hiện. Một lần vào bệnh viện thăm mẹ, Georgie gặp Leo, một chàng trai cởi mở có đôi mắt xanh đẹp nhất trần đời. Giữa lúc tâm trạng trĩu nặng, cô gái không chú ý nhiều đến Leo và cũng không manh nha ý muốn gặp lại anh. Một thời gian sau, Amber giới thiệu cho Georgie làm quen một chàng trai khác. Đợt tập dượt mới về cuộc sống lại vẫy gọi Georgie, lần này không phải cách sống cho tích cực hay tiêu cực nữa, mà là sự lựa chọn giữa những ngả rẽ tình cảm. Đâu sẽ là con đường nên đi, và ai mới là tình yêu đích thực của cô thiếu nữ?
Không như phần lớn chuyện tuổi xanh với nội dung chỉ xoay quanh yêu đương hờn giận, Tell me I’m OK Really nhìn thẳng vào những vấn đề của đời thực mà các teen có thể gặp phải, nhưng được diễn tả bằng giọng văn nhẹ nhàng ấm áp mà chỉ một tác giả yêu tuổi trẻ, gần gũi với tuổi trẻ lắm mới thể hiện được. Nhờ vậy, có buồn bã nhưng không thất vọng, có khó khăn nhưng không bế tắc, và ngày mai vẫn mở ra đầy xán lạn vui tươi.
Sau bộ ba tác phẩm Jane Austen thế kỷ XXI – Bí mật mùa hè, Yêu lầm giận vội và Giấc mơ táo bạo – xuất bản tại Việt Nam giữa năm 2009 và được đón nhận nồng nhiệt, tên tuổi Rosie Rushton không còn xa lạ với bạn đọc trẻ Việt Nam nữa. Vẫn giữ nguyên phong cách vừa sáng tác vừa tâm sự, lần này qua Tell me I’m OK Really, bà nhắn nhủ tới các độc giả thân yêu rằng: để vui vẻ đồng hành với những trách nhiệm mà cuộc sống và người thân gửi gắm ở mình thì cần biết tin tưởng - tin tưởng vào mọi người, vào tình yêu, vào cả sự cân bằng giữa những điều được và mất. Tuổi teen cách tuổi trưởng thành không bao xa nữa, biết tin tưởng chính là nắm được hành trang đầu tiên để vững bước vào đời.
|